Chap 5
Vốn là cái đứa không quen với cái cách mọi người chú ý đến, cũng là cái đứa luôn tìm cách trốn tránh khi mọi người chụp một tấm hình nào đó. Vậy mà, bằng cách nào đó, trước mặt tôi lại là hình hài của chính mình, một hình ảnh của tôi về quá khứ, gần 2 năm trước.
Chút gì đó chợt làm tôi muốn suy nghĩ, muốn được tò mò về nguồn gốc của nó. Chút gì đó, tôi thấy cái dáng vẻ ngờ nghệch của mình những năm trước đó, cả cái mái ngố giờ đã chỉnh sang một bên cố định.
- Ối, em mày à? - Thằng Nam ngó sáng phía tôi. Tôi thì quá tập trung vào tấm ảnh.
- Tao đấy!
- Ừm, thể nào xấu vậy. - Nó cười.
Thông thường thì tôi sẽ hổ báo lại nó ngay, nhưng tâm trạng nó khiến mọi thứ trong tôi trở nên lười đi kỳ lạ, nó mệt mỏi, và chỉ muốn nhận thức cảm nhận điều gì đó.
- Sao thế! - Thằng Nam lại bắt đầu.
- Mày lo học đi, mặc tao. - Tôi đáp.
Tiết học vẫn bình thường như những gì tôi mong muốn, chẳng có gì nổi bật quá, chẳng ồn ào quá, đôi khi cứ tẻ nhạt như vậy cũng tuyệt rồi.
Tạm cất tấm hình cũ kỹ đấy vào ngăn cặp rồi thở dài nhìn bức thư - mẩu giấy được gấp vào 4 lần. Chút gì đó, muốn hiểu ai đang nghĩ ra cái trò này, ai đang chú ý đến quá khứ của tôi, hoặc rằng từng gặp và nhớ tôi của những ngày xưa cũ ấy. Chắc họ cũng biết, tôi giờ khác lúc đó thế nào mà!
" Tớ sẽ không kiện cậu xâm phạm quyển riêng tư của người khác đâu, thế nên, tớ muốn biết đứa bạn thân của tớ, Nhật ký đó, hiện gì có sống tốt bên cạnh cậu hay không?
Cảm ơn cậu, đã giữ nó một thời gian, giúp tớ!
Giờ tớ muốn lấy lại nó, cậu nhớ chứ?
Được không?"
Ngắn ngủi, đầy gợi tả, nếu như không tự nhiên tìm thấy cuốn sổ đó hôm qua, chắc tôi đang nghĩ con điên nào viết viết cái thứ vớ vẩn này, nhưng mà... Tôi nhớ hết mọi thứ, tôi từng hy vọng, và cũng rất muốn gặp người con gái đấy!
Vậy nên, dự cảm nào đó, khiến tôi trở nên bối rối và sợ sệt kỳ lạ.
Vậy rằng, việc tôi gặp mặt cô nàng đó có thật sự cần thiết?
Và để làm gì chứ?
À, là để trả cuốn Nhật lý mình lấy cắp, là mình giữ hộ mới đúng, phải rồi!.
Nhưng mà...
Chắc là không có sự trốn tránh nào đâu nhỉ?
Vậy sao đã chụp ảnh tôi trong nhà sách, không trực tiếp lấy lại cuốn sổ khi ấy?
Sao phải để thời gian ăn mòn một khoảng nào đó của quá khứ, rồi lại xuất hiện ngay đây, ở hiện tại?
Cứ cho là không cần đến cuốn sổ và vứt hẳn nó đi mãi mãi, sao giờ phải tìm gặp tôi và lấy lại nó, thật là thừa thời gian.
Tự nhiên, đôi mắt chẳng thể nhắm lại để nghĩ thêm điều gì khác, tự nhiên muốn hướng hoàn toàn cảm xúc ra ngoài cửa sổ bằng đôi mắt...
- "Nắng ngoài kia, có chút vàng nhẹ, nhưng gió ngày đông, nó chẳng màng đến chút ấm áp nào đó làm phiền đến nó, cũng như tôi vậy, đừng ai chen vào cuộc sống của tôi thì tốt hơn..." - Chợt liên tưởng đến một điều gì đó, như cái cách tôi làm đơn giản cuộc sống của chính mình...
-----------------------------
Tan học, lấy xe, vẫn hành trình thường ngày, đạp xe về nhà. Chờ xếp hàng đợi bảo vệ mở cổng trường, thì lại cái cốc đầu từ đâu đó xuất hiện, lại một lời chào...
Tự nhiên lại chú ý đến hành động, lời nói và cử chỉ của nhỏ?
Tự nhiên có thể tự nhiên ngắm một người con gái nào đó, cho đến khi cô ấy khuất hẳn khỏi tầm mắt.
Cũng buồn cười thật khi mà, tôi chưa từng chào lại cô nàng đó một lần nào?
Một thoáng nhớ đến nét mặt, của cái đứa khiến tôi nằm lê lết trên mặt đường, lại thấy hai người con gái đó sao quá giống nhau đến vậy? tôi cười nhạt.
- Chắc không phải đâu?
Tối, nằm vật ra giường, chẳng động đến bài vở, nghĩ đến Cô nàng tên Quỳnh trong nhật ký mà lại không nghĩ sẽ có ngày mình được gặp mặt, tôi của hai năm trước chắc sẽ thích thú lắm đây, nhưng tôi của ngày hôm nay, thật chẳng hứng thú đến con gái. Thật sự không thích, càng không muốn liên quan.
Dằn vặt, đứng lên rồi lại nằm sập xuống giường, chạy đi chạy lại, uống đến hàng chục cốc nước, chẳng biết có cái can đảm nào lại có thể nhắn cho thằng Nam.
- Ê, tao nhờ chút?
- Nói đi, đừng sợ. - Nó trả lời.
- Điều tra cho tao xem con Nhỏ TomBoy kia học lớp nào, có số thì càng tốt.
- Bố không tán hai lưng đâu, tự đi mà lo đi.
- Đờ, Nam đẹp trai, tốt bụng, chơi game đỉnh, sao lại nỡ phủi đi lời thỉnh cầu nho nhỏ của kẻ đói nghèo, kém may mắn như tao đây chứ.
- Rồi, được rồi, coi như tại tao tốt bụng nên tao sẽ giúp, có gì mai đi học tao bảo. - Thằng Nam cuối cùng cũng đồng ý.
- Ok.
Thế là tự nhiên thấy thoải mái hơn chút.
Thế là, nằm trên giường nghĩ đến cái cảnh gặp nhau sẽ như thế nào, mình sẽ nói gì, sẽ trả lời ra sao... Tôi đến là điên mất... nhưng cứ hỏi mọi chuyện từ nhỏ TomBoy đã.
Lại một ngày nữa, tôi không còn là chính tôi.
Lại một ngày nữa, mọi thứ thật bất thường theo cách tôi căm ghét.
---------------------
Sáng hôm sau, có lịch lao động, do hôm trước đó đi muộn, tuy được miễn lao động trong ngày hôm đấy, nhưng do cái bản tường trình được nộp lên đoàn, thế là tôi vẫn phải lao động, không tránh được.
Sáng mùa đông, 7 giờ sáng mà âm u kinh khủng, đạp xe đến trường với tư thế co ro người lại, mắt nhắm mắt mở. Dù sao thì mùa này, đường buổi sáng vắng thật, cũng chẳng thấy người ta đi thể dục buổi sáng như đợt thu với hè.
Đến trường, gửi xe, lại đối mặt với con nhỏ có cái tên là Lam.
- Chúng ta lại được phân công lao động cùng nhau! - Nhỏ cười, bám vai tôi. Tự nhiên tôi thấy hơi ngại.
- Là hai đứa ra dọn lại đống rác sau trường chứ lao động cái nỗi gì. - Tôi làu bàu.
- Vậy cùng cố gắng rồi về sớm. - Nhỏ vẫn cười. Cười gì nhiều vậy, trong khi tôi còn chẳng cười đáp lại một lần nào.
Đang lấy rổ, đồ đựng rác và chổi, thì con nhỏ Lam lại hét lên, khiến tôi giật cả mình.
- Khoan đã!
- Cái gì nữa hả cậu? - Tôi tự mình xoa ngực trấn an.
- Tớ chưa ăn sáng nên không có sức làm đâu.
- Thế giờ sao?
- Xuống căn tin ăn với tớ. - Nhỏ chỉ chỉ ra phía căn tin.
- Rồi, đi. - Tôi để lại đồ lao động dưới gầm cầu thang, rồi cùng cô nàng chẳng phải thân thiết gì cùng nhau ăn sáng.
Đến căntin, chẳng hỏi gì, chẳng nói gì, Lam gọi 2 cái bánh mỳ xúc xích, cứ như biết tôi thích loại ý, vậy đấy!
- Tự trả nhé, mỗi đứa một cái. - Nhỏ cười tiếp.
- Tưởng người rủ phải trả tiền chứ?
- Tớ chưa nghe cái luật đấy? Cậu cũng thích ăn loại bánh mỳ này à?
- Cậu nỡ mua 2 cái rồi nên tớ ăn tạm thôi, chứ tớ cũng thích ăn loại bánh mỳ này lắm. - Tôi làm như...
- XÌ...
Nói mãi một hồi, cũng xong khẩu phần ăn sáng, đúng như giao kèo, mỗi đứa trả một phần, cũng chẳng có ý định tranh nhau trả, thứ lịch sự vớ vẩn.
Đến lúc ra dọn rác, tôi đeo khẩu trang, còn cô nàng thì lấy tay che miệng và mũi. Nhìn là biết chưa từng làm mấy việc này rồi, tôi đành thở dài, tự nhủ rằng, sẽ là rất mệt mỏi khi một mình phải dọn hết đống này, trước cái đứa khán giả hờ là cô nàng tên Lam kia.
- Đưa khẩu trang đây! - Nhỏ kêu.
- Cái gì?
- Đưa tớ khẩu trang, tớ mới giúp cậu dọn được.
- Tớ đưa cho cậu thì tớ dùng cái gì để che.
- Con trai phải ga lăng chứ?
- Thế cậu nghĩ tớ là con trai thật à? Nhầm. - Tôi đáp, cố gắng dọn thật nhanh, thật sự sợ cái đống rác trước mặt.
- Thế tớ đứng nhìn đấy nhé!
- Bày đặt. - Tôi đáp, rồi cũng im luôn.
Loay hoay nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng xong, ngó sáng bên trái, thấy cô nàng đang chống cằm nhìn mình. Điên thật, trong khi tôi vất vả như vậy mà nó lại ngồi chơi thảnh thơi thế kia à?
- Cậu đi cất dụng cụ đi, tớ đi rửa chân tay. - Tôi ném dụng cụ lao động ngay trước mặt nhỏ. Nhỏ gật đầu rồi cầm lên. Tôi đi trước, kệ cô nàng phía sau.
Một lát thì cô nàng đi ngay bên cạnh tôi, lại thấy chiều cao của nhỏ tăng lên đột ngột, nhìn xuống chân thì, Lam đang cố kiểng lên chỉ để cao đến tai tôi.
- Không thấy mỏi à?
- Cậu cao thật đấy? - Lam đáp.
- Đi cất dụng cụ nhanh đi, rồi còn về.
- Ừm, hì, cảm ơn cậu đã lao động thay tớ.
- Không có gì.
Xong thì tôi đi thẳng vào nhà Vệ sinh Nam, cô nàng ơ một tiếng rồi cũng lon ton tách riêng để cất mấy thứ dụng cụ đáng ghét...
Chỉ biết rằng, khi tôi lấy lại sự sách sẽ của mình sau khi dọn đống rác to tướng ở sân sau trường, cũng là cái lúc, tôi chẳng thấy cô nàng lẽo đẽo theo mình nữa...
Có lẽ tôi đã nhầm rồi...
truyện những câu xin chào
Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2015
Những Câu Xin Chào Chap 4
Chap 4
Buổi tối...
Ngồi thật lâu bên bàn học, nhìn lại bài vở rồi thở dài ngao ngán, mọi thứ giản dị của một mùa đông có lẽ là những cơn gió lạnh, những cái xúc cảm chợt hiện lên rồi vụt tắt, cái suy tư ấm áp nào đó rồi vội dịch dời theo một quỹ đạo khó thể hiểu được.
Nhìn ra phía ngoài kia, những ánh đèn đường bên ngoài cửa sổ, cả ánh đèn hắt ra từ nhà bên cạnh, thấy cả hình hài những cơn gió gợn trên lá cây, rồi khẽ khàng nói gì đó qua khe cửa. Tôi nghe mọi thứ, trong cái tĩnh lặng từ màn đêm, từ căn phòng không gì khác ngoài tiếng thở dài não nề từ tôi...
Thu dọn lại đống sách vở, xếp lại lên kệ sách, một vài thứ lâu rồi tôi không chạm đến, nó đóng bụi và khiến tôi cảm thấy khó chịu. Phủi bớt bụi cho vài thứ xưa cũ, phủi bớt suy nghĩ đang dần xuất hiện ngay trong hiện tại, tôi cô gắng làm mình đơn giản hơn, bình thường hơn.
Bộp... Một cuốn sổ nhỏ rơi xuống trong đống bài vở cũ kỹ, lâu rồi tôi quăng quật trên nóc kệ tủ, điều gì đó khiến tôi cúi xuống nhặt nó lên. Đặt tạm đống bài vở kia xuống bàn học, cố dành vài giây để nhớ nó là gì, tự nhiên thấy đau đầu kỳ lạ, càng tò mò hơn nữa...
Tôi lật những trang đầu tiên....
Lại là quá khứ...
--------------------
Cách thời gian ấy gần 2 năm, một buổi chiều đầu hạ. Tôi cùng chiếc xe đạp dạo quanh một vài nhà sách trên Thị trấn, tìm một vài tài liệu ôn thi cấp 3. Chật vật mãi mới ghé được vào cái nhà sách ưng ý.
Tìm vài tài liệu Văn, rồi nâng cao toán, tôi cắm mặt vào đống sách đồ sộ nơi đây, cũng chẳng để ý xung quanh nữa, giờ này nhà sách khá vắng, tại trời nắng nữa mà.
Buổi tối...
Ngồi thật lâu bên bàn học, nhìn lại bài vở rồi thở dài ngao ngán, mọi thứ giản dị của một mùa đông có lẽ là những cơn gió lạnh, những cái xúc cảm chợt hiện lên rồi vụt tắt, cái suy tư ấm áp nào đó rồi vội dịch dời theo một quỹ đạo khó thể hiểu được.
Nhìn ra phía ngoài kia, những ánh đèn đường bên ngoài cửa sổ, cả ánh đèn hắt ra từ nhà bên cạnh, thấy cả hình hài những cơn gió gợn trên lá cây, rồi khẽ khàng nói gì đó qua khe cửa. Tôi nghe mọi thứ, trong cái tĩnh lặng từ màn đêm, từ căn phòng không gì khác ngoài tiếng thở dài não nề từ tôi...
Thu dọn lại đống sách vở, xếp lại lên kệ sách, một vài thứ lâu rồi tôi không chạm đến, nó đóng bụi và khiến tôi cảm thấy khó chịu. Phủi bớt bụi cho vài thứ xưa cũ, phủi bớt suy nghĩ đang dần xuất hiện ngay trong hiện tại, tôi cô gắng làm mình đơn giản hơn, bình thường hơn.
Bộp... Một cuốn sổ nhỏ rơi xuống trong đống bài vở cũ kỹ, lâu rồi tôi quăng quật trên nóc kệ tủ, điều gì đó khiến tôi cúi xuống nhặt nó lên. Đặt tạm đống bài vở kia xuống bàn học, cố dành vài giây để nhớ nó là gì, tự nhiên thấy đau đầu kỳ lạ, càng tò mò hơn nữa...
Tôi lật những trang đầu tiên....
Lại là quá khứ...
--------------------
Cách thời gian ấy gần 2 năm, một buổi chiều đầu hạ. Tôi cùng chiếc xe đạp dạo quanh một vài nhà sách trên Thị trấn, tìm một vài tài liệu ôn thi cấp 3. Chật vật mãi mới ghé được vào cái nhà sách ưng ý.
Tìm vài tài liệu Văn, rồi nâng cao toán, tôi cắm mặt vào đống sách đồ sộ nơi đây, cũng chẳng để ý xung quanh nữa, giờ này nhà sách khá vắng, tại trời nắng nữa mà.
Tự nhiên thấy vài thứ thú vị bên kia chồng sách này, tôi cố ý đi thật nhanh sang phía đó, cứ như sợ ai trông thấy và lấy mất vậy, tự nhiên bị va vào một thứ gì đó.
Bộp.. Lộp bộp... - Là tiếng sách rơi xuống đất.
- Xin lỗi, tớ không để ý.
Bộp.. Lộp bộp... - Là tiếng sách rơi xuống đất.
- Xin lỗi, tớ không để ý.
- Tôi nhận ra mình vừa gây ra chuyện gì, đành cúi Xuống nhặt sách, chẳng dám nhìn thẳng vào chủ nhân của chúng nữa.
- Giúp tớ mang chúng ra giỏ xe thì tớ chấp nhận lời xin lỗi. - Là giọng một đứa con gái. Tôi ngó nhìn qua chồng sách, ồ, khá ưa nhìn.
- Ừm, được thôi.
- Giúp tớ mang chúng ra giỏ xe thì tớ chấp nhận lời xin lỗi. - Là giọng một đứa con gái. Tôi ngó nhìn qua chồng sách, ồ, khá ưa nhìn.
- Ừm, được thôi.
- Tôi vui vẻ đồng ý.
- Cậu cứ chọn đi, tớ chờ được.
- Cậu cứ chọn đi, tớ chờ được.
- Cô nàng có vẻ hiểu chuyện.
Tôi lấy quyển sách thú vị kia rồi nhanh chóng rời khỏi nhà sách với cô nàng, tất nhiên là chỉ mang đồ ra xe cho nhỏ, rồi tôi cũng đi về, chứ tôi chẳng phải đứa thấy gái là phải theo đuổi hay cố ý định gì đó bằng được.
Chẳng quan trọng hay bận tâm lắm đến sự cố hy hữu đó, vậy mà về nhà, có thứ khiến tôi để ý hơn nữa... Có một quyển sổ nào đó lạc vào đống sách của tôi... Tệ hại hơn nữa, nó giống như một quyển Nhật ký vậy...
"Tôi Tên Quỳnh...
Mở cửa, tôi vào được chứ? giờ tôi sẽ dọn đến đây và ở với cậu, Nhật ký à?
Tôi Có nhiều chuyện muốn chia sẻ với cậu lắm đây, hãy lắng nghe tớ nhé..."
Thử lật một vài dòng đầu, tự nhiên lại có ý nghĩ, mình xâm phạm quyền riêng tư của người khác, nên cứ phân vân, đóng rồi lại mở quyển sổ nhỏ đó...
" Tự nhiên thấy lạ quá, Tương lai nó là ai mà đáng sợ vậy Nhật ký, trường cấp 3 nó cũng đáng sợ lắm hả? Sao quãng đường để đến với nó lại khiến tớ mệt mỏi như vậy? Không muốn nghĩ nữa, Nhật ký nghĩ thay tớ đi...."
Ngày tháng khá gần đây, ra là bằng tuổi mình, tôi cười.
" Hôm nay đi dự đám tang đứa bạn thân nhất từ hồi nhỏ, nó ngốc quá Nhật ký ơi, áp lực về học tập có gì lớn chứ, sao phải chọn cách tạm biệt thế giới tươi đẹp này vậy, ừm, thế gian này tươi đẹp thật đấy, thật tươi đẹp... không, tớ đâu có khóc đâu Nhật ký, tớ thấy nhớ nó quá thôi, đứa bạn cùng tớ chia sẻ bao buồn vui, bao kỷ niệm, mà... Nó để lại cho tớ mỗi chiếc móc chìa khóa, rồi ngày hôm sau nó biến mất mãi mãi... ít ra nó phải nói để tớ tiễn nó chứ, con ngốc kia..."
Tự nhiên thấy chút gì đó nghèn nghẹn, tôi vốn là đứa sống bằng cảm xúc, và chẳng bao giờ bình tĩnh nổi khi cảm xúc không theo ý muốn, và, đọc những dòng này, nó làm tôi buồn tệ hại...
" Tớ sẽ thay cậu thi đỗ cấp 3, yên nghỉ đi, tớ bình thường rồi, không tin cứ gặp nhật ký của tớ mà hỏi... Ở khoảng không khác, nhớ dõi theo tớ nhớ, con bạn ngốc! ...."
Tôi gập cuốn nhật ký lại, chút gì đó trong tâm chí, muốn được gặp người con gái ấy, thật sự yếu đuối và mỏng manh, dù bên ngoài mạnh mẽ, vui vẻ. Tôi thật dẽ nhìn người mà... Tôi muốn trả lại những thứ, mà cô nàng đã gửi trọn vào đây - Cuốn nhật ký, cũng như là người bạn duy nhất, dám đối mặt và không làm tổn thương tâm hồn thật của cô ấy...
Tôi luôn tìm ra nhà Sách, mong một ngày nào đó gặp lại, tôi không bỏ lỡ ngày nào hết, không buông xuôi hi vọng, không cố gắng lật hết những trang nhật ký còn xót lại...
Và... Tôi đóng bụi ký ức của người khác... khi mà, tôi chẳng thể gặp lại người con gái đó một lần nào nữa...
------------------------
Hiện tại, lật vài dòng từng đọc qua, cảm xúc vẫn vậy, nhưng có phần trai sạn
hơn rồi, con người ai cũng cần một vỏ bọc mạnh mẽ giả tạo, tôi cũng vậy.
Lại cất cuốn sổ vô hộc bàn, tôi để nó ở nơi đáng chân trọng hơn, ít ra, tôi lên để tâm hơn đến quá khứ của người khác, nhưng không phải để trách móc... mà là để cảm suc của mình và người ta hòa làm một.
Nhìn thời khóa biểu và soạn sách cho ngày mai...
Nhìn chút ánh sáng lấp lánh ngoài cửa sổ, một ngày tàn của mùa đông... Bắt đầu của chuỗi ngày bất bình thường... đến với tôi...
2 Giờ đêm hôm ấy, tự nhiên điện thoại rung lên trong đêm, giật mình tỉnh dậy.
- Mở ra xem chưa vậy? - Số lạ.
- Xin lỗi nhầm số rồi. - Tôi nheo mắt mà nhắn.
- Nhầm gì mà nhầm, tớ hỏi cậu đã xem chưa, đồ hâm, tỉnh ngủ đi. - Tiếng rung lại vang lên.
- Tao không biết mày là ai, nhưng im để tao ngủ, phiền thật! - Tôi nhắn nốt 1 tin rồi tắt luôn máy, quẳng sang một bên... Chẳng mấy chốc thì chìm vào giấc ngủ lần nữa...
-------------------------------
Chiều hôm sau, đến lớp sớm hơn, đi học muộn nhiều ngại với bảng điểm thi đua của lớp. Tuyệt nhiên, gặp ngay nụ cười vừa ý của con nhỏ lớp trưởng.
Cất cặp, rồi theo thói quen, ngủ một giấc...
- K, có đứa tìm mày kìa! - Thằng Nam vỗ lưng tôi.
- Câm mồm và cút đi, bố đang ngủ.
- ............ - Tự nhiên thấy có cái gì đó va mạnh vào đầu, tức tối hổ báo định táng vỡ mặt đứa nào chơi dại thì...
- Tỉnh rồi hả? ra đây tôi bảo. - Một con nhỏ không quen không biết tự nhiên nhảy vào lớp đánh tôi, khiến tôi và cả lớp đành giơ tay khó hiểu. Thôi, cứ đi theo vậy.
- Gì vậy? - Tôi ngoáp, giờ hai đứa đang ở phía sau trường.
- Cậu muốn sống nữa không? - Nhỏ lừ mắt nhìn tôi, đưa tay dí dí vào mặt.
- Ơ, cậu là ai, quen nhau à? cơ mà nhầm người rồi, xin lỗi cậu, tớ vào lớp đây. - Tôi thản nhiên đáp, phải rồi, chắc chỉ có nhầm người thôi, chứ tôi chẳng thể biết đứa đứng trước mặt tôi là ai.
- Đi đi, đừng bao giờ gặp tôi nữa. - Nhỏ nói như dọa.
Tôi đi thật, chẳng để ý mấy... cũng chẳng thể hiểu được, người con gái ấy đang cảm thấy ấm ức ra sao trước cái hành động phũ phàng từ tôi. Một cảm giác nghẹn ứ, đông dặc, còn lạnh hơn cái lạn cắt da thịt của mùa đông Hà Nội.
---------------------
Vào tiết học, sau khi bỏ sách vở toán lên trên bàn học, thì mới để ý cái khăn tay hôm trước nhỏ Tomboy đưa mình, ghé lừ thằng Nam.
- Tomboy mà chú nhìn thế nào mà bảo nó là con trai. - Tôi nói nhỏ.
- Tóc ngắn, 2 cái lưng. - Nó đáp.
- Đờ, tao hiểu rồi...
Không nói nữa, thử mở chiếc khăn tay ra xem sao. cuốn khăn khéo thật.
Mở ra thì, 1 bức thư cùng một tấm ảnh.
Tự nhiên có chút run tay, rồi cảm thấy hơi thở chẳng còn đều như trước, mọi thứ như một giọng điệu ám ảnh của ma quỷ.
Tấm ảnh của tôi khi ở trong nhà Sách, tấm ảnh tôi của 2 năm trước... Thời gian tôi chờ cô nàng đó!
Tôi lấy quyển sách thú vị kia rồi nhanh chóng rời khỏi nhà sách với cô nàng, tất nhiên là chỉ mang đồ ra xe cho nhỏ, rồi tôi cũng đi về, chứ tôi chẳng phải đứa thấy gái là phải theo đuổi hay cố ý định gì đó bằng được.
Chẳng quan trọng hay bận tâm lắm đến sự cố hy hữu đó, vậy mà về nhà, có thứ khiến tôi để ý hơn nữa... Có một quyển sổ nào đó lạc vào đống sách của tôi... Tệ hại hơn nữa, nó giống như một quyển Nhật ký vậy...
"Tôi Tên Quỳnh...
Mở cửa, tôi vào được chứ? giờ tôi sẽ dọn đến đây và ở với cậu, Nhật ký à?
Tôi Có nhiều chuyện muốn chia sẻ với cậu lắm đây, hãy lắng nghe tớ nhé..."
Thử lật một vài dòng đầu, tự nhiên lại có ý nghĩ, mình xâm phạm quyền riêng tư của người khác, nên cứ phân vân, đóng rồi lại mở quyển sổ nhỏ đó...
" Tự nhiên thấy lạ quá, Tương lai nó là ai mà đáng sợ vậy Nhật ký, trường cấp 3 nó cũng đáng sợ lắm hả? Sao quãng đường để đến với nó lại khiến tớ mệt mỏi như vậy? Không muốn nghĩ nữa, Nhật ký nghĩ thay tớ đi...."
Ngày tháng khá gần đây, ra là bằng tuổi mình, tôi cười.
" Hôm nay đi dự đám tang đứa bạn thân nhất từ hồi nhỏ, nó ngốc quá Nhật ký ơi, áp lực về học tập có gì lớn chứ, sao phải chọn cách tạm biệt thế giới tươi đẹp này vậy, ừm, thế gian này tươi đẹp thật đấy, thật tươi đẹp... không, tớ đâu có khóc đâu Nhật ký, tớ thấy nhớ nó quá thôi, đứa bạn cùng tớ chia sẻ bao buồn vui, bao kỷ niệm, mà... Nó để lại cho tớ mỗi chiếc móc chìa khóa, rồi ngày hôm sau nó biến mất mãi mãi... ít ra nó phải nói để tớ tiễn nó chứ, con ngốc kia..."
Tự nhiên thấy chút gì đó nghèn nghẹn, tôi vốn là đứa sống bằng cảm xúc, và chẳng bao giờ bình tĩnh nổi khi cảm xúc không theo ý muốn, và, đọc những dòng này, nó làm tôi buồn tệ hại...
" Tớ sẽ thay cậu thi đỗ cấp 3, yên nghỉ đi, tớ bình thường rồi, không tin cứ gặp nhật ký của tớ mà hỏi... Ở khoảng không khác, nhớ dõi theo tớ nhớ, con bạn ngốc! ...."
Tôi gập cuốn nhật ký lại, chút gì đó trong tâm chí, muốn được gặp người con gái ấy, thật sự yếu đuối và mỏng manh, dù bên ngoài mạnh mẽ, vui vẻ. Tôi thật dẽ nhìn người mà... Tôi muốn trả lại những thứ, mà cô nàng đã gửi trọn vào đây - Cuốn nhật ký, cũng như là người bạn duy nhất, dám đối mặt và không làm tổn thương tâm hồn thật của cô ấy...
Tôi luôn tìm ra nhà Sách, mong một ngày nào đó gặp lại, tôi không bỏ lỡ ngày nào hết, không buông xuôi hi vọng, không cố gắng lật hết những trang nhật ký còn xót lại...
Và... Tôi đóng bụi ký ức của người khác... khi mà, tôi chẳng thể gặp lại người con gái đó một lần nào nữa...
------------------------
Hiện tại, lật vài dòng từng đọc qua, cảm xúc vẫn vậy, nhưng có phần trai sạn
hơn rồi, con người ai cũng cần một vỏ bọc mạnh mẽ giả tạo, tôi cũng vậy.
Lại cất cuốn sổ vô hộc bàn, tôi để nó ở nơi đáng chân trọng hơn, ít ra, tôi lên để tâm hơn đến quá khứ của người khác, nhưng không phải để trách móc... mà là để cảm suc của mình và người ta hòa làm một.
Nhìn thời khóa biểu và soạn sách cho ngày mai...
Nhìn chút ánh sáng lấp lánh ngoài cửa sổ, một ngày tàn của mùa đông... Bắt đầu của chuỗi ngày bất bình thường... đến với tôi...
2 Giờ đêm hôm ấy, tự nhiên điện thoại rung lên trong đêm, giật mình tỉnh dậy.
- Mở ra xem chưa vậy? - Số lạ.
- Xin lỗi nhầm số rồi. - Tôi nheo mắt mà nhắn.
- Nhầm gì mà nhầm, tớ hỏi cậu đã xem chưa, đồ hâm, tỉnh ngủ đi. - Tiếng rung lại vang lên.
- Tao không biết mày là ai, nhưng im để tao ngủ, phiền thật! - Tôi nhắn nốt 1 tin rồi tắt luôn máy, quẳng sang một bên... Chẳng mấy chốc thì chìm vào giấc ngủ lần nữa...
-------------------------------
Chiều hôm sau, đến lớp sớm hơn, đi học muộn nhiều ngại với bảng điểm thi đua của lớp. Tuyệt nhiên, gặp ngay nụ cười vừa ý của con nhỏ lớp trưởng.
Cất cặp, rồi theo thói quen, ngủ một giấc...
- K, có đứa tìm mày kìa! - Thằng Nam vỗ lưng tôi.
- Câm mồm và cút đi, bố đang ngủ.
- ............ - Tự nhiên thấy có cái gì đó va mạnh vào đầu, tức tối hổ báo định táng vỡ mặt đứa nào chơi dại thì...
- Tỉnh rồi hả? ra đây tôi bảo. - Một con nhỏ không quen không biết tự nhiên nhảy vào lớp đánh tôi, khiến tôi và cả lớp đành giơ tay khó hiểu. Thôi, cứ đi theo vậy.
- Gì vậy? - Tôi ngoáp, giờ hai đứa đang ở phía sau trường.
- Cậu muốn sống nữa không? - Nhỏ lừ mắt nhìn tôi, đưa tay dí dí vào mặt.
- Ơ, cậu là ai, quen nhau à? cơ mà nhầm người rồi, xin lỗi cậu, tớ vào lớp đây. - Tôi thản nhiên đáp, phải rồi, chắc chỉ có nhầm người thôi, chứ tôi chẳng thể biết đứa đứng trước mặt tôi là ai.
- Đi đi, đừng bao giờ gặp tôi nữa. - Nhỏ nói như dọa.
Tôi đi thật, chẳng để ý mấy... cũng chẳng thể hiểu được, người con gái ấy đang cảm thấy ấm ức ra sao trước cái hành động phũ phàng từ tôi. Một cảm giác nghẹn ứ, đông dặc, còn lạnh hơn cái lạn cắt da thịt của mùa đông Hà Nội.
---------------------
Vào tiết học, sau khi bỏ sách vở toán lên trên bàn học, thì mới để ý cái khăn tay hôm trước nhỏ Tomboy đưa mình, ghé lừ thằng Nam.
- Tomboy mà chú nhìn thế nào mà bảo nó là con trai. - Tôi nói nhỏ.
- Tóc ngắn, 2 cái lưng. - Nó đáp.
- Đờ, tao hiểu rồi...
Không nói nữa, thử mở chiếc khăn tay ra xem sao. cuốn khăn khéo thật.
Mở ra thì, 1 bức thư cùng một tấm ảnh.
Tự nhiên có chút run tay, rồi cảm thấy hơi thở chẳng còn đều như trước, mọi thứ như một giọng điệu ám ảnh của ma quỷ.
Tấm ảnh của tôi khi ở trong nhà Sách, tấm ảnh tôi của 2 năm trước... Thời gian tôi chờ cô nàng đó!
Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2015
Những Câu Xin Chào Chap 3
Chap 3
Vẫn nhớ như in ngày đó, cũng như cái cảm giác đó. Thứ thời tiết lạnh giá, cũng chẳng thể làm tôi bớt run đi vì sự bối rối lạ thường. Chẳng quen, cũng chả cần có lý do gì để xấu hổ ngại ngùng, vậy mà, tôi vẫn phải đỏ ửng mặt, chỉ vì đối diện với người ấy.
Vẫn cái tư thế bị xách tai, tôi được bác bảo vệ dẫn vào văn phòng đoàn, cái nơi mà tôi chẳng muốn ghé thăm một chút nào.
Đến cửa Văn phòng đoàn.
- Bác không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả? - Tôi nói, sau khi được bác bảo vệ buông thả cái tai yêu dấu của mình ra. Sau đó, tự nhiên đi vào trong văn phòng, may thật không có thầy giám thị.
- Hai cô cậu ngồi lấy giấy viết ra đi, viết bảng tường trình nộp cho tôi, rồi ra gặp cô Châu, lao động 1 tiết. - Bác bảo vệ dỗng dạc nói, làm tôi mới thất thần nhận ra còn một cô nàng đang viết viết gì đó ở góc phòng, cứ cúi thế kia sao nhìn thấy mặt nhỉ?
- Lao động ạ? - Cô nàng lên tiếng.
- Ừ, tôi ra phòng bảo vệ, tôi biết lớp anh chị đấy, nên đừng nghĩ trốn được.
- Vậy bác đi thong thả. - Tôi xuôi xuôi. 1 lát thì bác bảo vệ đi.
Chạy ra cửa Phòng đoàn, nhìn cái bóng lầm lũi đó khuất dần dãy hành lang, rồi đi vào trong phòng bảo vệ, tôi liền lấy cặp và định:
- Cậu kia, ở đây viết với tớ? - Nhìn rõ mặt rồi, khá ưa nhìn đấy. Cơ mà không quen.
- Cậu tính viết thật à? không sao đâu, về lớp đi. - Tôi cười trừ.
- Đứng lại. - Đang tính chạy đi lần nữa, thì con nhỏ hét lên.
- Điên hả? - Tôi bực mình.
- Ra đây viết. - Mặt nó nghiêm túc thật đấy, tự nhiên khiến tôi chột dạ, nên ngoan ngoãn đi ra chỗ nó, rồi ngó xem nó viết gì.
- Chữ đẹp nhỉ? - Tôi gợi chuyện.
- Cậu nói thừa quá.
- Nhưng xấu hơn tớ. - Tôi lại cười.
- Hừ... Mà lấy giấy bút ra viết đi. Nhìn tớ viết thế à? - Nó lừ mắt. Tự nhiên tôi thấy nóng mặt thật đấy. Chút bối rối thật nhẹ.
- Trời lạnh mà mặt đỏ vậy? - Nó nói, chăm chăm viết vào bảng tường trình, không nhìn sang tôi nữa. Tôi cũng kệ.
- Có đỏ à, chắc sáng nay nhỡ đánh phấn quá tay đấy mà. - Tôi đùa.
- Hứ... đồ điên.
Thế là cũng chẳng thấy nói chuyện nữa, cũng chẳng thử một lần nhìn sang chỗ nhau. Cô gái này thật tự nhiên, và, thật điên khùng nữa.
- Cùng đi ra nộp tường trình cho Bảo vệ. - Nhỏ giờ trống không?
- Thì đi.
Hai đứa ra diện kiến bác bảo vệ, rồi sau một vài câu nài nỉ, nhịn nhục tâng bốc rồi hạ thấp danh dự, chúng tôi được miễn lao động. Thế là tự đi về lớp, mà chẳng biết thêm gì về nhau. Khi ấy, đó là điều tôi không hề quan tâm lắm.
--------------------
Vào lớp...
- Đi muộn? Chuyện lạ vậy? - Thằng Huân nhảy ra chặn cửa khi tôi vào lớp, lúc này ra chơi tiết 1 rồi.
- Thì được Bác bảo vệ mời lại, đàm đạo chuyện xe đạp Asama mới ra loại xe màu sắc gì ý mà. - Tôi trả lời.
- Thế bị giữ xe à? - Thằng Chính.
- Không, được tha rồi...
Nói rồi tôi đặt cặp, và yên vị vào chỗ ngồi của mình... Hôm nay, Thằng Nam Lại nghỉ học...
Tiết học cứ thế trôi qua, vẫn theo đúng dự tính của tôi, chả có điều gì quá nổi trội, hay bất thường cả. Vẫn là thầy giảng, trò gục mặt xuống bàn và ngủ, thi thoảng có vài đứa bị đứng phạt, hoặc chạy xung quanh trường, không sao cả, điều đó chỉ làm cho sân trường trong giờ học trở nên đông vui hơn thôi mà.
Ra chơi tiết cuối, đang đắm chìm vào giấc ngủ hiếm hoi của ngày thì bị đứa nào đó cốc vào đầu.
- Ai? - Ngơ ngơ mặt thì nhận ra là bọn thằng Huân gọi mình.
- Xuống cantin. - Thằng Kiều nói.
- Thôi, đang ngủ, cút đi. - Tôi lại gục mặt xuống.
- Á.... - Tôi bị bọn nó kéo cổ áo dậy và phải đi theo....
Đến cantin...
Chúng nó mua nước, mua đồ ăn, xong xuôi mang lại gần và đặt lên tay tôi, tôi phân vân vài giây rồi ăn ngon lành.
- Có việc gì nhờ tao, chúng mày cũng ăn đi. - Tôi nói.
- Thì, mày có quen Lam bên A12 à? - Thằng Chính nói.
- Ai cơ? - Tôi tý sặc nước.
- Lam Nguyễn 11A12 ý.
- Không, không quen.
- Thế sao vừa nãy tao thấy mày đi với nó?
Thằng Chính vẫn nói, hai thằng kia cứ nhìn tôi đăm chiêu. Tôi cố nhớ lại, vừa rồi... thì.
- À, tao với nó đi học muộn, rồi bị viết tường trình thôi, tao còn đéo biết nó tên Lam mà. - Tôi gật gù nói.
- Nó kìa. - Thằng Chính chỉ tay ra cửa cantin. Tôi nhìn sang hướng đó.
- Đồ điên. - Lam ra hiệu chào ai đó chỗ tôi, là chào tôi, nhưng cả 3 thằng kia chắc đang mơ mộng rằng cô nàng đang chào chính mình.
- ..... - Tôi chỉ cười, cô nàng cũng gật đầu rồi đi qua. Mấy thằng kia mắt chữ a mồm chữ o nhìn tôi và muốn chất vấn nhiều hơn nữa.
- Giải thích sao đây.
- Tao vô tội! - Tôi lấy chai nước rồi chạy thẳng về lớp, bỏ lại chúng nó với sự tức tối khó tả.
----------------------
Tối, được thả hồn đi dạo vài nơi, lại ghé qua cầu XX. Ngắm nhìn dòng sông CL với thời tiết lạnh lẽo. Ngắm cả cái lạnh lan tỏa trên mặt sông, trên những ánh đèn đường mờ ảo, chẳng soi sáng đủ một đoạn nào đó, ngắm cả cái lạnh trong lòng người, lướt qua nhau, chẳng để lại ánh nhìn nào cả.
Thở dài, quấn khăn len chặt hơn, chẳng nới lỏng nữa, đội mũ len lên, chẳng để ai thấy khuôn mặt mình nữa, cứ mặc ai đó đi ngang qua sau lưng, tôi vẫn là tôi, ngồi trên thành cầu và không thể tồn tại suy nghĩ nào được cả.
Với khoảng không rộng lớn trước mặt, suy nghĩ của mình quá là nhỏ bé để được nhận thấy.
"Mọi thứ đi qua, chỉ là ngẫu nhiên thôi, đều mất một số thời gian nào đó!
Cũng tốt thôi, khi mà cứ cố gắng coi mọi thứ đang tồn tại quanh mình đều bình thường, không hề thay đổi. "
Một cậy bé 17 tuổi như tôi hồi ấy... Tưởng mình trưởng thành mà thật sự vẫn còn rất non nớt.
----------------
Một ngày mùa đông có chút nắng, sau đó vài ngày. Tôi thấy khá hơn, cũng chẳng cần tránh xa đám đông nữa, chắc họ quên cái cách tôi ngã trên mặt đường rồi, quên luôn cả tôi là ai rồi. Cũng chẳng thấy có cô gái nào chạy ra cốc đầu tôi rồi chào hỏi một cách khó chịu như vậy. Hoặc là cô gái ấy đã chán trò chơi tự mình bày ra, hoặc là đã tìm được đúng người để chào, người đo không phải tôi.
- Ê, có người tìm mày kìa. - Thằng Nam lay tôi dậy, khi đang nằm ngủ ngon lành trên mặt bàn.
- Ai? - Dụi mắt nhìn ra cửa lớp.
- Ơ, tomboy. - Tôi lừ mắt nhìn thằng Nam, rồi cũng đi thật từ tốn ra cửa lớp.
Đứa TomBoy nhìn tôi, rồi định đưa tôi cái gì đấy:
- Cậu là K?
- Ừ, cậu tìm tớ có việc gì.
- À, bạn thân tớ nhờ đưa cậu thứ này. - Một cái khăn tay buộc lại, chứa chút gì trong đó.
- Vậy cảm ơn cậu, bạn cậu là ai? - Tôi nhận rồi hỏi thêm.
- Rồi cậu tự biết, mình chỉ được giao như vậy.
Tôi ngu ngơ về chỗ ngồi, lại thấy bọn thằng Chính săn xe muốn hỏi gì đó. Liền ra lệnh đuổi hết với lý do buồn ngủ. Cái khăn kia chứa những gì, tôi sẽ xem nó khi về đến nhà.
Vẫn nhớ như in ngày đó, cũng như cái cảm giác đó. Thứ thời tiết lạnh giá, cũng chẳng thể làm tôi bớt run đi vì sự bối rối lạ thường. Chẳng quen, cũng chả cần có lý do gì để xấu hổ ngại ngùng, vậy mà, tôi vẫn phải đỏ ửng mặt, chỉ vì đối diện với người ấy.
Vẫn cái tư thế bị xách tai, tôi được bác bảo vệ dẫn vào văn phòng đoàn, cái nơi mà tôi chẳng muốn ghé thăm một chút nào.
Đến cửa Văn phòng đoàn.
- Bác không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả? - Tôi nói, sau khi được bác bảo vệ buông thả cái tai yêu dấu của mình ra. Sau đó, tự nhiên đi vào trong văn phòng, may thật không có thầy giám thị.
- Hai cô cậu ngồi lấy giấy viết ra đi, viết bảng tường trình nộp cho tôi, rồi ra gặp cô Châu, lao động 1 tiết. - Bác bảo vệ dỗng dạc nói, làm tôi mới thất thần nhận ra còn một cô nàng đang viết viết gì đó ở góc phòng, cứ cúi thế kia sao nhìn thấy mặt nhỉ?
- Lao động ạ? - Cô nàng lên tiếng.
- Ừ, tôi ra phòng bảo vệ, tôi biết lớp anh chị đấy, nên đừng nghĩ trốn được.
- Vậy bác đi thong thả. - Tôi xuôi xuôi. 1 lát thì bác bảo vệ đi.
Chạy ra cửa Phòng đoàn, nhìn cái bóng lầm lũi đó khuất dần dãy hành lang, rồi đi vào trong phòng bảo vệ, tôi liền lấy cặp và định:
- Cậu kia, ở đây viết với tớ? - Nhìn rõ mặt rồi, khá ưa nhìn đấy. Cơ mà không quen.
- Cậu tính viết thật à? không sao đâu, về lớp đi. - Tôi cười trừ.
- Đứng lại. - Đang tính chạy đi lần nữa, thì con nhỏ hét lên.
- Điên hả? - Tôi bực mình.
- Ra đây viết. - Mặt nó nghiêm túc thật đấy, tự nhiên khiến tôi chột dạ, nên ngoan ngoãn đi ra chỗ nó, rồi ngó xem nó viết gì.
- Chữ đẹp nhỉ? - Tôi gợi chuyện.
- Cậu nói thừa quá.
- Nhưng xấu hơn tớ. - Tôi lại cười.
- Hừ... Mà lấy giấy bút ra viết đi. Nhìn tớ viết thế à? - Nó lừ mắt. Tự nhiên tôi thấy nóng mặt thật đấy. Chút bối rối thật nhẹ.
- Trời lạnh mà mặt đỏ vậy? - Nó nói, chăm chăm viết vào bảng tường trình, không nhìn sang tôi nữa. Tôi cũng kệ.
- Có đỏ à, chắc sáng nay nhỡ đánh phấn quá tay đấy mà. - Tôi đùa.
- Hứ... đồ điên.
Thế là cũng chẳng thấy nói chuyện nữa, cũng chẳng thử một lần nhìn sang chỗ nhau. Cô gái này thật tự nhiên, và, thật điên khùng nữa.
- Cùng đi ra nộp tường trình cho Bảo vệ. - Nhỏ giờ trống không?
- Thì đi.
Hai đứa ra diện kiến bác bảo vệ, rồi sau một vài câu nài nỉ, nhịn nhục tâng bốc rồi hạ thấp danh dự, chúng tôi được miễn lao động. Thế là tự đi về lớp, mà chẳng biết thêm gì về nhau. Khi ấy, đó là điều tôi không hề quan tâm lắm.
--------------------
Vào lớp...
- Đi muộn? Chuyện lạ vậy? - Thằng Huân nhảy ra chặn cửa khi tôi vào lớp, lúc này ra chơi tiết 1 rồi.
- Thì được Bác bảo vệ mời lại, đàm đạo chuyện xe đạp Asama mới ra loại xe màu sắc gì ý mà. - Tôi trả lời.
- Thế bị giữ xe à? - Thằng Chính.
- Không, được tha rồi...
Nói rồi tôi đặt cặp, và yên vị vào chỗ ngồi của mình... Hôm nay, Thằng Nam Lại nghỉ học...
Tiết học cứ thế trôi qua, vẫn theo đúng dự tính của tôi, chả có điều gì quá nổi trội, hay bất thường cả. Vẫn là thầy giảng, trò gục mặt xuống bàn và ngủ, thi thoảng có vài đứa bị đứng phạt, hoặc chạy xung quanh trường, không sao cả, điều đó chỉ làm cho sân trường trong giờ học trở nên đông vui hơn thôi mà.
Ra chơi tiết cuối, đang đắm chìm vào giấc ngủ hiếm hoi của ngày thì bị đứa nào đó cốc vào đầu.
- Ai? - Ngơ ngơ mặt thì nhận ra là bọn thằng Huân gọi mình.
- Xuống cantin. - Thằng Kiều nói.
- Thôi, đang ngủ, cút đi. - Tôi lại gục mặt xuống.
- Á.... - Tôi bị bọn nó kéo cổ áo dậy và phải đi theo....
Đến cantin...
Chúng nó mua nước, mua đồ ăn, xong xuôi mang lại gần và đặt lên tay tôi, tôi phân vân vài giây rồi ăn ngon lành.
- Có việc gì nhờ tao, chúng mày cũng ăn đi. - Tôi nói.
- Thì, mày có quen Lam bên A12 à? - Thằng Chính nói.
- Ai cơ? - Tôi tý sặc nước.
- Lam Nguyễn 11A12 ý.
- Không, không quen.
- Thế sao vừa nãy tao thấy mày đi với nó?
Thằng Chính vẫn nói, hai thằng kia cứ nhìn tôi đăm chiêu. Tôi cố nhớ lại, vừa rồi... thì.
- À, tao với nó đi học muộn, rồi bị viết tường trình thôi, tao còn đéo biết nó tên Lam mà. - Tôi gật gù nói.
- Nó kìa. - Thằng Chính chỉ tay ra cửa cantin. Tôi nhìn sang hướng đó.
- Đồ điên. - Lam ra hiệu chào ai đó chỗ tôi, là chào tôi, nhưng cả 3 thằng kia chắc đang mơ mộng rằng cô nàng đang chào chính mình.
- ..... - Tôi chỉ cười, cô nàng cũng gật đầu rồi đi qua. Mấy thằng kia mắt chữ a mồm chữ o nhìn tôi và muốn chất vấn nhiều hơn nữa.
- Giải thích sao đây.
- Tao vô tội! - Tôi lấy chai nước rồi chạy thẳng về lớp, bỏ lại chúng nó với sự tức tối khó tả.
----------------------
Tối, được thả hồn đi dạo vài nơi, lại ghé qua cầu XX. Ngắm nhìn dòng sông CL với thời tiết lạnh lẽo. Ngắm cả cái lạnh lan tỏa trên mặt sông, trên những ánh đèn đường mờ ảo, chẳng soi sáng đủ một đoạn nào đó, ngắm cả cái lạnh trong lòng người, lướt qua nhau, chẳng để lại ánh nhìn nào cả.
Thở dài, quấn khăn len chặt hơn, chẳng nới lỏng nữa, đội mũ len lên, chẳng để ai thấy khuôn mặt mình nữa, cứ mặc ai đó đi ngang qua sau lưng, tôi vẫn là tôi, ngồi trên thành cầu và không thể tồn tại suy nghĩ nào được cả.
Với khoảng không rộng lớn trước mặt, suy nghĩ của mình quá là nhỏ bé để được nhận thấy.
"Mọi thứ đi qua, chỉ là ngẫu nhiên thôi, đều mất một số thời gian nào đó!
Cũng tốt thôi, khi mà cứ cố gắng coi mọi thứ đang tồn tại quanh mình đều bình thường, không hề thay đổi. "
Một cậy bé 17 tuổi như tôi hồi ấy... Tưởng mình trưởng thành mà thật sự vẫn còn rất non nớt.
----------------
Một ngày mùa đông có chút nắng, sau đó vài ngày. Tôi thấy khá hơn, cũng chẳng cần tránh xa đám đông nữa, chắc họ quên cái cách tôi ngã trên mặt đường rồi, quên luôn cả tôi là ai rồi. Cũng chẳng thấy có cô gái nào chạy ra cốc đầu tôi rồi chào hỏi một cách khó chịu như vậy. Hoặc là cô gái ấy đã chán trò chơi tự mình bày ra, hoặc là đã tìm được đúng người để chào, người đo không phải tôi.
- Ê, có người tìm mày kìa. - Thằng Nam lay tôi dậy, khi đang nằm ngủ ngon lành trên mặt bàn.
- Ai? - Dụi mắt nhìn ra cửa lớp.
- Ơ, tomboy. - Tôi lừ mắt nhìn thằng Nam, rồi cũng đi thật từ tốn ra cửa lớp.
Đứa TomBoy nhìn tôi, rồi định đưa tôi cái gì đấy:
- Cậu là K?
- Ừ, cậu tìm tớ có việc gì.
- À, bạn thân tớ nhờ đưa cậu thứ này. - Một cái khăn tay buộc lại, chứa chút gì trong đó.
- Vậy cảm ơn cậu, bạn cậu là ai? - Tôi nhận rồi hỏi thêm.
- Rồi cậu tự biết, mình chỉ được giao như vậy.
Tôi ngu ngơ về chỗ ngồi, lại thấy bọn thằng Chính săn xe muốn hỏi gì đó. Liền ra lệnh đuổi hết với lý do buồn ngủ. Cái khăn kia chứa những gì, tôi sẽ xem nó khi về đến nhà.
Những Câu Xin Chào Chap 2
Chap 2
Tối, sau khi ăn cơm xong, tôi trở lại với vai trò là một games thủ, đang chuẩn bị đăng nhập thì có tin nhắn.
- Anh à? Em đây! - Tôi hoảng hồn khi nhận được tin nhắn từ thằng Nam.
- Ờ, anh đây! Mẹ thằng Gay! - Tôi trả lời.
- Tao điều tra cho mày con kia ở lớp nào rồi đấy? Siêu không?
- Mai ăn dép nhé, nói với bố chuyện này để làm gì, tốn tiền điện thoại thật đấy! - Tôi trả lời trong bực dọc.
- Để mày đòi nó bồi thường chứ làm gì, hề hề, biết đâu tao có phần.
- Mà, hình như vụ hôm nay tao chưa làm răng mày rụng hết phải không? - Tôi gợi lại chuyện lúc chiều.
- Có đứa tìm mày thật mà?
- Rồi, có đứa tìm... xong chưa, xong rồi thì cút đi.
- Ớ, vậy đừng có nài nỉ gì tao về con nhỏ kia nhé.
- Bố đéo thèm. - Tôi lạnh tanh trả lời, xong xuôi ném điện thoại vô góc giường. Thật tình mọi thứ với tôi đang dần mất đi một sự cân bằng nào đó, kể từ khi tôi dính níu đến con nhỏ quá đáng kia... Tôii không thích điều này chút nào.
Đêm hôm đấy, tôi vẫn có những giấc mơ đẹp thật bình thường... Chắc chỉ có khi ngủ tôi mới tĩnh tâm mình lại được như vậy.
------------
Chiều hôm sau, lết thân đến lớp, tôi ngó xung quanh xem tung tích thằng Nam đâu, thì nhận ra nó chưa tới, đành im lặng, rồi gục mặt xuống bàn ngủ một giấc. Một lát thì trống vào lớp, lại vươn vai, thức dậy làm một cậu học trò ngoan ngoãn.
Thằng Nam ngồi cạnh, nhìn tôi đầy ái ngại, tôi cũng chẳng có ý định làm gì nó, chỉ doạ thôi, ấy vậy mà nó đã sợ sệt thế này rồi, thật khổ sở cho nó quá.
- Phạm K lên kiểm tra bài cũ. - Đang loay hoay với vài dòng suy nghĩ vu vơ thì bị thầy địa lý gọi lên bảng chơi. Đành tức tối lên bảng trả lời theo ý thầy.
- Châu phi có điều kiện gì để bảo vệ và khai thác tài nguyên thiên nhiên. - Thầy Địa nêu câu hỏi thật rõ ràng.
- ..... ! - Tôi chưa học bài cũ, thế nên giờ đang côn chân tại chỗ, nhìn bao ánh mắt của cả lớp đổ dồn vào mình. Liệu có phép màu gì đó xuất hiện giúp tôi vượt qua thử thách này...
- Em trả lời đi?
- Dạ... thưa thầy, em.... - Tôi đang tính thành thật trả lời rằng, mình chưa có học bài, thì nhận ra con Huệ bàn đầu đang vở rộng quyển vở địa chào đón mình... bạn đã có lòng thì mình xin nhận.
- Thưa thầy..... bla bla, vân vân và vân vân... - Tôi trả lời rõ ràng và mạch lạc câu hỏi đưa ra, với nụ cười trên môi, thầy Địa đưa cho tôi quyển vở với con 9 tròn trĩnh.
Kịp giơ tay ra hiệu cảm ơn con Huệ rồi chạy thẳng về chỗ ngồi, đơn giản, ở lớp, tôi là một đứa không hề nổi trội... tôi rất trầm là đằng khác.
Từng tiết học một trôi qua, sự ảm đạm của nó chẳng thay đổi gì cả, ngoài việc mắt tôi cứ lim dim theo từng lời giảng của thầy cô, thói quen ngủ sớm vào mỗi buổi tối, chẳng thể giúp tôi lấy lại cân bằng cho việc thiếu ngủ vào buổi chiều... nên chiều hôm ấy, tôi đã có một giấc ngủ khá là dài... và, cũng bị một hình phạt khá là dài đúng như vậy....
Nhớ, là tiết thứ 4, đang mơ mình du ngoạn, ở trên một đỉnh núi cao vời vợi, đứng giữa vách đá, nhìn xuống vực thẳm sâu hun hút, thì có ai đó thiệt tình, đẩy mình rơi bộp xuống, đang trong danh giới giữa sự sống và cái chết, chênh vênh trong khoảng không vô định, thì quái lạ, lại tỉnh dậy luôn, là bị đánh thức bởi thứ gì đó va mạnh vào đầu mình...
- Ớ... !
Mở mắt, ngơ ngác nhìn cả lớp, và nhìn cả Cô Văn đang có đôi mắt âu yếm dành riêng, tôi hoảng hồn nhận ra mình đang, sắp phải đối diện điều gì...
- Em tỉnh chưa?
- Em, dạ, tỉnh rồi. - Tôi lí nhí đáp. Nhìn thằng Nam đang bụm miệng cười. Cả lớp cũng có vài đứa lắc đầu với tôi, bằng sự ngao ngán khinh khỉnh.
- Lời giảng của tôi thật có sức mê hoặc phải không?
- Em ngủ từ tiết đầu thưa cô.
- Ra ngoài cửa đứng.
- Dạ.
- Mời anh ra ngoài cửa đứng...
Thế là, thôi, đành ung dung trong tư thế ngẩng cao đầu ra khỏi lớp, cả lớp được một vài phút thư giãn từ cái mặt ngô ngố mới tỉnh ngủ từ tôi.... Thật sự, tôi không quen lắm, khi được ai đó chú ý...
Đứng ngoài cửa lớp, nhìn ngắm các phòng học khác, sự tẻ nhạt và im ắng, khiến tôi cảm thấy khá là mệt mỏi, thi thoảng có vài thầy cô, hay vài đứa học sinh đi đâu đó ngang qua lớp tôi, lại thấy khuôn mặt đáng thương của tôi ngoài cửa lớp. Lại bụm miệng cười với nhau, có đứa còn ngang qua kiểu lạnh lùng, tỉnh bơ, đéo thèm nhìn mặt tôi lấy một lần.
Mãi chẳng hết tiết, cứ ngồi đếm từng người mình vừa thấy, một vài ai khác đi trên sân trường, rồi đếm cả số lần gió thoảng qua, làm tôi lạnh đến co ro cả người. Thật tình, thà cô phạt tôi chạy quanh trường còn đỡ hơn là bắt tôi đứng ở cửa lớp đón gió thế này.
- Chào... ! - Lại nghe thấy cái giọng đó ở đâu.
Tôi ngoái nhìn xung quanh, thì thấy cái con nhỏ ở can tin vừa đi lướt qua mình, lại cốc đầu. Chẳng lẽ tôi lại đạp cho cái, vô duyên không thể tả hết được.
Nhưng mà, tôi lại ngờ nghệch vài giây, tưởng chừng như vừa có thứ gì đó khiến tâm chí tôi đứng im lại, và hơi thở cũng chảng đều như lúc chưa nghe thấy giọng nói ấy...
Lại một lần nữa...
............................
Ngày hôm sau, chỗ bên nhà Ngoại tôi mở Hội, và cũng là vào Chủ nhật nên được đi chơi thả ga.
Rủ mấy thằng em họ đi du ngoạn trong biến người, cái ồn ào mà vốn dĩ tôi không thích lắm. Nhưng mà Hội mà, phải đông người chứ, càng đông càng vui mà...
- K, ra kia phi bóng bay đi. - Con em họ tôi kéo tay.
- Không, tao không? - Tôi làm mặt lạnh
- Thế đi không? - Nó véo tay tôi một cái đau điếng. Mẹ con điên.
- Ớ, em đi đây. - Thế là cùng nó với mấy đứa khác ra chỗ phi bóng bay.
Hồi đấy có 7k được 7 lần ném phi tiêu thì phải, cũng không nhớ rõ lắm.
- Anh phi cho em cái chuông gió kia kìa. - Con em chỉ chỉ.
- Mày điên à, chuông gió gọi ma về đấy, cái móc chìa khóa thì tao lấy cho. - Thật là nói vậy thôi, chứ tôi không phi được trúng cả 7 lần đế đoạt chuông gió cho nó, nên bày đặt móc chìa khóa, trúng 4 lần là có mà.
- Không phi trúng được còn bày đặt.
- Được rồi, mày xem anh mày đây. - Tôi cảm thấy lòng tự trọng bị coi thường quá mức.
1 lát sau thì...
- Em phi cận thận chút, anh đứng ở ngoài rồi mà cứ ngắm anh mà phi là sao? - Anh quản lý trò đấy nói tôi, thì tại tôi ném lệch quá mà.
- Tại phi tiêu lệch quá thôi mà anh. Để em phi lại.
- Thôi, anh xin chú, đây móc chìa khóa đây, phần thưởng đấy, mời chú đi cho anh. - Kiểu như anh ấy đuổi khách vậy, thôi mình có lòng tốt nên đành đi vậy.
Con em họ cứ lừ lừ, còn lẩm bẩm "vậy mà khoe anh ném phi tiêu siêu lắm"
Còn tôi cũng lẩm bẩm lại "Tại hôm nay trời có gió quá, anh không chỉnh được"
Chán mấy trò này rồi, tôi chuyển sang nghịch nhà Phao, thế nào lại có cái luật thanh niên không được chơi trò này, đành ở ngoài cổng xem mấy đứa em chơi... nghĩ thầm luôn "Bố mà được vào chơi, bố chọc thủng hết, nhà với chả phao", nhưng mà vẫn phải cười gượng thôi.
Hội bên Ngoại tôi cách khá là xa nơi tôi đang ở với bố mẹ, và cũng cách xa cả ngôi trường tôi đang học, tôi không nghĩ sẽ bắt gặp ai đó, một học sinh trường tôi tại nơi đây. Thế nên, có nhiều thói quen tôi gọi nó là may rủi, tôi đi tìm kiếm học sinh trường tôi trong dòng người ở nơi đây, cái ồn ào của lễ hội. Tìm kiếm một chiếc áo khoác có phù hiệu trường, giống với chiếc áo khoác mà tôi đang vận trên người...
Thoáng chút gì đó bất ngờ, khi tôi thấy một cô nàng với chiếc áo khoác đồng phục với tôi ngang qua, nó thật khiến tôi trở nên thích thú... sự đờ đẫn, quên cả việc mình đang đứng nơi đâu, làm những gì, và vào thời gian nào...
- Này! - Đứa em họ tôi cùng vài đứa nữa, chơi xong nhà phao gọi tôi, làm tôi giật cả mình.
- Ơ, đâu rồi... - Quay lại tìm hình bóng người con gái kia thì đã chẳng thấy đâu nữa, lễ hội thật đông đúc, tôi ghét sự đông đúc như vậy.
- Đâu rồi cái gì, về thôi, mẹ em gọi về ăn cơm rồi... - Con em huých tay..
- Ừ về...
Vậy là, đơn giản như vậy, tôi ghi nhớ bóng dáng ấy, và chờ đợi một lần nào đó sẽ gặp lại, trong vài ngày lễ hội tại nơi đây...
Đó là lần cuối cùng và duy nhất...
Nhưng... là tôi có gặp lại cô gái đó.
----------------------
Những ngày sau đó, cuộc sống bình thường trở lại, trời càng vào đông càng lạnh, cứ vài ngày lại tin không khí lạnh tràn về, Hà Nội thật phiền phức...
Tôi e dè hơn khi đi vào chỗ đông người, kiểu cứ có cảm giác mọi người nhận ra đứa ngã lăn lê bò càng ra đường ý, lại càng sợ hơn khi có đứa con gái nào đó chạy lại cốc đầu mình rồi đi.
Chiều hôm thứ 2, Đến lớp muộn hơn mọi khi, tại ăn cơm trưa muộn, giờ này chắc tiết đầu tiên đã bắt đầu khoảng 15 phút rồi, thế nên, muộn thì cũng đã rồi, tôi chả vội, đạp xe thong dong trên đường.
Trời đông thì lạnh, gió thổi xả vào mặt, buốt giá kinh hồn, nên, thoáng nghĩ được một việc đúng đắn, rằng cần phải đến lớp nhanh cho nó ấm... và, phóng xe bay trên đường như điên...
Đến cổng trường thì...
- Chào đồng chí!
- Dạ, cháu chào bác bảo vệ, hôm nay trông bác trẻ vậy ạ, lại vui tính nữa. - Tôi nịnh.
- Tôi thì hôm nào chả vậy, mời đồng chí để xe ra kia và vào đây viết tường trình cho tôi.
- Thôi mà bác.
- Nhanh...
- ..... ! - Qúa nhanh quá nguy hiểm, tôi dắt xe chạy thẳng vô bãi gửi, rồi xử lý như một tay cua chuyên nghiệp, chẳng mấy cắt đuôi được bác bảo vệ để đi lên lớp...
Và, cách có vài bước chân nữa là có thể bình an vô sự vào lớp học yêu dấu rồi, thì bị.
- Đồng chí chạy à? Giờ đi theo tôi... - Cái tai tôi được nhắc bổng lên, cảm giác yomost kinh hồn.
- Á, Á, cháu xin lỗi, bác để cháu tự đi...
Vậy đấy!
Tối, sau khi ăn cơm xong, tôi trở lại với vai trò là một games thủ, đang chuẩn bị đăng nhập thì có tin nhắn.
- Anh à? Em đây! - Tôi hoảng hồn khi nhận được tin nhắn từ thằng Nam.
- Ờ, anh đây! Mẹ thằng Gay! - Tôi trả lời.
- Tao điều tra cho mày con kia ở lớp nào rồi đấy? Siêu không?
- Mai ăn dép nhé, nói với bố chuyện này để làm gì, tốn tiền điện thoại thật đấy! - Tôi trả lời trong bực dọc.
- Để mày đòi nó bồi thường chứ làm gì, hề hề, biết đâu tao có phần.
- Mà, hình như vụ hôm nay tao chưa làm răng mày rụng hết phải không? - Tôi gợi lại chuyện lúc chiều.
- Có đứa tìm mày thật mà?
- Rồi, có đứa tìm... xong chưa, xong rồi thì cút đi.
- Ớ, vậy đừng có nài nỉ gì tao về con nhỏ kia nhé.
- Bố đéo thèm. - Tôi lạnh tanh trả lời, xong xuôi ném điện thoại vô góc giường. Thật tình mọi thứ với tôi đang dần mất đi một sự cân bằng nào đó, kể từ khi tôi dính níu đến con nhỏ quá đáng kia... Tôii không thích điều này chút nào.
Đêm hôm đấy, tôi vẫn có những giấc mơ đẹp thật bình thường... Chắc chỉ có khi ngủ tôi mới tĩnh tâm mình lại được như vậy.
------------
Chiều hôm sau, lết thân đến lớp, tôi ngó xung quanh xem tung tích thằng Nam đâu, thì nhận ra nó chưa tới, đành im lặng, rồi gục mặt xuống bàn ngủ một giấc. Một lát thì trống vào lớp, lại vươn vai, thức dậy làm một cậu học trò ngoan ngoãn.
Thằng Nam ngồi cạnh, nhìn tôi đầy ái ngại, tôi cũng chẳng có ý định làm gì nó, chỉ doạ thôi, ấy vậy mà nó đã sợ sệt thế này rồi, thật khổ sở cho nó quá.
- Phạm K lên kiểm tra bài cũ. - Đang loay hoay với vài dòng suy nghĩ vu vơ thì bị thầy địa lý gọi lên bảng chơi. Đành tức tối lên bảng trả lời theo ý thầy.
- Châu phi có điều kiện gì để bảo vệ và khai thác tài nguyên thiên nhiên. - Thầy Địa nêu câu hỏi thật rõ ràng.
- ..... ! - Tôi chưa học bài cũ, thế nên giờ đang côn chân tại chỗ, nhìn bao ánh mắt của cả lớp đổ dồn vào mình. Liệu có phép màu gì đó xuất hiện giúp tôi vượt qua thử thách này...
- Em trả lời đi?
- Dạ... thưa thầy, em.... - Tôi đang tính thành thật trả lời rằng, mình chưa có học bài, thì nhận ra con Huệ bàn đầu đang vở rộng quyển vở địa chào đón mình... bạn đã có lòng thì mình xin nhận.
- Thưa thầy..... bla bla, vân vân và vân vân... - Tôi trả lời rõ ràng và mạch lạc câu hỏi đưa ra, với nụ cười trên môi, thầy Địa đưa cho tôi quyển vở với con 9 tròn trĩnh.
Kịp giơ tay ra hiệu cảm ơn con Huệ rồi chạy thẳng về chỗ ngồi, đơn giản, ở lớp, tôi là một đứa không hề nổi trội... tôi rất trầm là đằng khác.
Từng tiết học một trôi qua, sự ảm đạm của nó chẳng thay đổi gì cả, ngoài việc mắt tôi cứ lim dim theo từng lời giảng của thầy cô, thói quen ngủ sớm vào mỗi buổi tối, chẳng thể giúp tôi lấy lại cân bằng cho việc thiếu ngủ vào buổi chiều... nên chiều hôm ấy, tôi đã có một giấc ngủ khá là dài... và, cũng bị một hình phạt khá là dài đúng như vậy....
Nhớ, là tiết thứ 4, đang mơ mình du ngoạn, ở trên một đỉnh núi cao vời vợi, đứng giữa vách đá, nhìn xuống vực thẳm sâu hun hút, thì có ai đó thiệt tình, đẩy mình rơi bộp xuống, đang trong danh giới giữa sự sống và cái chết, chênh vênh trong khoảng không vô định, thì quái lạ, lại tỉnh dậy luôn, là bị đánh thức bởi thứ gì đó va mạnh vào đầu mình...
- Ớ... !
Mở mắt, ngơ ngác nhìn cả lớp, và nhìn cả Cô Văn đang có đôi mắt âu yếm dành riêng, tôi hoảng hồn nhận ra mình đang, sắp phải đối diện điều gì...
- Em tỉnh chưa?
- Em, dạ, tỉnh rồi. - Tôi lí nhí đáp. Nhìn thằng Nam đang bụm miệng cười. Cả lớp cũng có vài đứa lắc đầu với tôi, bằng sự ngao ngán khinh khỉnh.
- Lời giảng của tôi thật có sức mê hoặc phải không?
- Em ngủ từ tiết đầu thưa cô.
- Ra ngoài cửa đứng.
- Dạ.
- Mời anh ra ngoài cửa đứng...
Thế là, thôi, đành ung dung trong tư thế ngẩng cao đầu ra khỏi lớp, cả lớp được một vài phút thư giãn từ cái mặt ngô ngố mới tỉnh ngủ từ tôi.... Thật sự, tôi không quen lắm, khi được ai đó chú ý...
Đứng ngoài cửa lớp, nhìn ngắm các phòng học khác, sự tẻ nhạt và im ắng, khiến tôi cảm thấy khá là mệt mỏi, thi thoảng có vài thầy cô, hay vài đứa học sinh đi đâu đó ngang qua lớp tôi, lại thấy khuôn mặt đáng thương của tôi ngoài cửa lớp. Lại bụm miệng cười với nhau, có đứa còn ngang qua kiểu lạnh lùng, tỉnh bơ, đéo thèm nhìn mặt tôi lấy một lần.
Mãi chẳng hết tiết, cứ ngồi đếm từng người mình vừa thấy, một vài ai khác đi trên sân trường, rồi đếm cả số lần gió thoảng qua, làm tôi lạnh đến co ro cả người. Thật tình, thà cô phạt tôi chạy quanh trường còn đỡ hơn là bắt tôi đứng ở cửa lớp đón gió thế này.
- Chào... ! - Lại nghe thấy cái giọng đó ở đâu.
Tôi ngoái nhìn xung quanh, thì thấy cái con nhỏ ở can tin vừa đi lướt qua mình, lại cốc đầu. Chẳng lẽ tôi lại đạp cho cái, vô duyên không thể tả hết được.
Nhưng mà, tôi lại ngờ nghệch vài giây, tưởng chừng như vừa có thứ gì đó khiến tâm chí tôi đứng im lại, và hơi thở cũng chảng đều như lúc chưa nghe thấy giọng nói ấy...
Lại một lần nữa...
............................
Ngày hôm sau, chỗ bên nhà Ngoại tôi mở Hội, và cũng là vào Chủ nhật nên được đi chơi thả ga.
Rủ mấy thằng em họ đi du ngoạn trong biến người, cái ồn ào mà vốn dĩ tôi không thích lắm. Nhưng mà Hội mà, phải đông người chứ, càng đông càng vui mà...
- K, ra kia phi bóng bay đi. - Con em họ tôi kéo tay.
- Không, tao không? - Tôi làm mặt lạnh
- Thế đi không? - Nó véo tay tôi một cái đau điếng. Mẹ con điên.
- Ớ, em đi đây. - Thế là cùng nó với mấy đứa khác ra chỗ phi bóng bay.
Hồi đấy có 7k được 7 lần ném phi tiêu thì phải, cũng không nhớ rõ lắm.
- Anh phi cho em cái chuông gió kia kìa. - Con em chỉ chỉ.
- Mày điên à, chuông gió gọi ma về đấy, cái móc chìa khóa thì tao lấy cho. - Thật là nói vậy thôi, chứ tôi không phi được trúng cả 7 lần đế đoạt chuông gió cho nó, nên bày đặt móc chìa khóa, trúng 4 lần là có mà.
- Không phi trúng được còn bày đặt.
- Được rồi, mày xem anh mày đây. - Tôi cảm thấy lòng tự trọng bị coi thường quá mức.
1 lát sau thì...
- Em phi cận thận chút, anh đứng ở ngoài rồi mà cứ ngắm anh mà phi là sao? - Anh quản lý trò đấy nói tôi, thì tại tôi ném lệch quá mà.
- Tại phi tiêu lệch quá thôi mà anh. Để em phi lại.
- Thôi, anh xin chú, đây móc chìa khóa đây, phần thưởng đấy, mời chú đi cho anh. - Kiểu như anh ấy đuổi khách vậy, thôi mình có lòng tốt nên đành đi vậy.
Con em họ cứ lừ lừ, còn lẩm bẩm "vậy mà khoe anh ném phi tiêu siêu lắm"
Còn tôi cũng lẩm bẩm lại "Tại hôm nay trời có gió quá, anh không chỉnh được"
Chán mấy trò này rồi, tôi chuyển sang nghịch nhà Phao, thế nào lại có cái luật thanh niên không được chơi trò này, đành ở ngoài cổng xem mấy đứa em chơi... nghĩ thầm luôn "Bố mà được vào chơi, bố chọc thủng hết, nhà với chả phao", nhưng mà vẫn phải cười gượng thôi.
Hội bên Ngoại tôi cách khá là xa nơi tôi đang ở với bố mẹ, và cũng cách xa cả ngôi trường tôi đang học, tôi không nghĩ sẽ bắt gặp ai đó, một học sinh trường tôi tại nơi đây. Thế nên, có nhiều thói quen tôi gọi nó là may rủi, tôi đi tìm kiếm học sinh trường tôi trong dòng người ở nơi đây, cái ồn ào của lễ hội. Tìm kiếm một chiếc áo khoác có phù hiệu trường, giống với chiếc áo khoác mà tôi đang vận trên người...
Thoáng chút gì đó bất ngờ, khi tôi thấy một cô nàng với chiếc áo khoác đồng phục với tôi ngang qua, nó thật khiến tôi trở nên thích thú... sự đờ đẫn, quên cả việc mình đang đứng nơi đâu, làm những gì, và vào thời gian nào...
- Này! - Đứa em họ tôi cùng vài đứa nữa, chơi xong nhà phao gọi tôi, làm tôi giật cả mình.
- Ơ, đâu rồi... - Quay lại tìm hình bóng người con gái kia thì đã chẳng thấy đâu nữa, lễ hội thật đông đúc, tôi ghét sự đông đúc như vậy.
- Đâu rồi cái gì, về thôi, mẹ em gọi về ăn cơm rồi... - Con em huých tay..
- Ừ về...
Vậy là, đơn giản như vậy, tôi ghi nhớ bóng dáng ấy, và chờ đợi một lần nào đó sẽ gặp lại, trong vài ngày lễ hội tại nơi đây...
Đó là lần cuối cùng và duy nhất...
Nhưng... là tôi có gặp lại cô gái đó.
----------------------
Những ngày sau đó, cuộc sống bình thường trở lại, trời càng vào đông càng lạnh, cứ vài ngày lại tin không khí lạnh tràn về, Hà Nội thật phiền phức...
Tôi e dè hơn khi đi vào chỗ đông người, kiểu cứ có cảm giác mọi người nhận ra đứa ngã lăn lê bò càng ra đường ý, lại càng sợ hơn khi có đứa con gái nào đó chạy lại cốc đầu mình rồi đi.
Chiều hôm thứ 2, Đến lớp muộn hơn mọi khi, tại ăn cơm trưa muộn, giờ này chắc tiết đầu tiên đã bắt đầu khoảng 15 phút rồi, thế nên, muộn thì cũng đã rồi, tôi chả vội, đạp xe thong dong trên đường.
Trời đông thì lạnh, gió thổi xả vào mặt, buốt giá kinh hồn, nên, thoáng nghĩ được một việc đúng đắn, rằng cần phải đến lớp nhanh cho nó ấm... và, phóng xe bay trên đường như điên...
Đến cổng trường thì...
- Chào đồng chí!
- Dạ, cháu chào bác bảo vệ, hôm nay trông bác trẻ vậy ạ, lại vui tính nữa. - Tôi nịnh.
- Tôi thì hôm nào chả vậy, mời đồng chí để xe ra kia và vào đây viết tường trình cho tôi.
- Thôi mà bác.
- Nhanh...
- ..... ! - Qúa nhanh quá nguy hiểm, tôi dắt xe chạy thẳng vô bãi gửi, rồi xử lý như một tay cua chuyên nghiệp, chẳng mấy cắt đuôi được bác bảo vệ để đi lên lớp...
Và, cách có vài bước chân nữa là có thể bình an vô sự vào lớp học yêu dấu rồi, thì bị.
- Đồng chí chạy à? Giờ đi theo tôi... - Cái tai tôi được nhắc bổng lên, cảm giác yomost kinh hồn.
- Á, Á, cháu xin lỗi, bác để cháu tự đi...
Vậy đấy!
Những Câu Xin Chào Chap 1
Một Buổi chiều đầu xuân, có chút nắng rất nhẹ, chút gió hơi xe lạnh, thứ thời tiết vẫn níu giữ nhau theo cách lịch sự, đông đi và xuân đến, mọi thứ còn chưa thể quen với sự thay đổi.
Hai đứa ngồi trên thành cầu, đưa đôi chân hướng xuống dòng sông chảy thật từ tốn, chẳng phải làm như vội vàng, hay dữ dội mỗi khi vào hè, cũng im lặng một lúc lâu. Tôi khẽ nhìn sang cô nàng đang ăn mặc kín đáo bên cạnh, cái mũ len chợt đung đưa, cái nhìn của tôi được đáp lại.
- Cậu nhìn lén nữa là tớ cho xuống sông bơi nhé! - Cô nàng dí dí đôi găng tay thỏ trắng vào mặt tôi, làm tôi phải bật cười và nghiêng đầu.
- Thế sao cậu biết tớ nhìn lén, cũng cùng mục đích với nhau cả mà. - Tôi đáp trả. Giật lấy một chiếc găng của cô nàng rồi đeo vào tay mình.
- Hứ... Bày đặt. - Cô nàng quay mặt sang hướng khác.
Tôi cũng chỉ phì cười, đưa hai tay xoa xoa vào nhau, hướng mắt bao quát dòng sông phía trước. Cái tiết trời Hà Nội thật thất thường mà. Y như người cạnh tôi vậy.
- Mà im thế này mãi à, tớ đi về nhé. - Tôi nói.
- Cậu thích im lặng mà, tớ dành cho cậu khoảng im lặng mà cậu thích đấy.
- Cậu muốn được bơi sông ngay bây giờ không? - Tôi nheo mắt, lấy tay chỉ chỉ xuống dòng sông.
- Cậu dám.
- Dám đấy.
Cứ dong duổi với những câu nói không đầu không đuôi, cũng đến lúc tôi nói ra những suy nghĩ trong đầu mình, cũng phải thôi, khá lâu rồi mà...
- Linh này?
- Hử?
- Những gì chúng ta biết về nhau chỉ là những câu "xin chào" vu vơ
và đơn giản chỉ là những "cái tên" thường gọi...
Cô nàng đưa tay chặn miệng tôi lại, và, ngập ngừng hồi lâu... Tôi lấy một hòn sỏi ném xuống mặt sông, gợn sóng.
- Tớ chưa từng chào ai như cái cách mà tớ chào cậu, và cũng chưa từng quen một ai khác có cái tên như cậu, vậy nên, từ giờ phút này nhé, tớ là của cậu và cậu cũng sẽ là của tớ.
Chap 1
Vài tháng trước, những ngày đầu đông lạnh lẽo đến đáng sợ.
Thời tiết Hà Nội những ngày đầu đông luôn có những nét kỳ lạ, lúc thì nóng đến chảy mồ hôi, chẳng còn quan tâm mùa đông liệu có cần đến chăn hay không, lúc thì có đợt gió lạnh tràn về, nhiệt độ hạ đột ngột, cũng đổ cả mồ hôi, nhưng là trong bộ áo khoác dày bịch. À mà còn có cả những cơn mưa nữa chứ, thật đa dạng quá mức.
Tôi khi ấy học lớp 11, tại một ngôi trường bình thường, với những con người bình thường và tôi cũng vậy, không có điều gì quá nổi bật trong cuộc sống cả.
Đến lớp và về nhà, học, ăn và chỉ nghĩ đến games, như một vòng tròn vậy, tôi chẳng bao giờ có thể nghĩ, lạc vào vòng tròn đấy, thì liệu lối ra nó sẽ nằm ở nơi đâu?
Một ngày bình thường như những điều bình thường khác, tan học sau tiếng trống quen thuộc của bác bảo vệ, học sinh ùa ra sân trường và nhà xe đông như kiến. Tôi chen lấn mãi mới lấy được cái xe yêu quý của mình, thật chật vật.
- Mai mang tao vở địa nhé! - Thằng Nam vỗ vai tôi. Tại buổi trước nó nghỉ mất tiết đó đây mà.
- Ừ, tao nhớ rồi.
Nói rồi tôi phóng thẳng xe trên đoạn đường về nhà, có lẽ chẳng ai đi đếm số lần mình từng ngang qua quãng đường đang đi cả, riêng tôi thì lại có thói quen đếm đấy, sự rảnh rỗi đầy may rủi.
Quãng đường gần trường lúc nào cũng đông đúc học sinh chờ nhau cùng về, có đoạn 4,5 xe cùng dàn thành hàng đi song song với nhau, thật khó chịu. Tôi một thân một mình đi về cũng quen rồi, cũng chưa từng nghĩ sẽ đợi hay đi về chung đoạn đường cùng ai cả.
Tự nhiên như nghe thấy có tiếng ai đó gọi mình phía sau, tôi đi chậm lại và quay đầu nhìn, chỉ là hàng trăm học sinh khác thích cái ồn ào phía sau, chẳng có thứ gì đó gọi tên tôi cả. Vội buồn bực quay mặt lại phía trước, tôi tăng tốc thì...
- Rầm... - Tôi lộn vài vòng trên đường nhựa. Vừa va đúng con nhỏ nào đó đi xe đạp điện. Thật chứ, đang đi mà nó dừng lại đột ngột vậy là muốn tôi đâm đây mà... quá đáng!
- Đi kiểu gì vậy? - Nhỏ nói, mặt nhăn nhăn, ra là nhỏ chẳng bị gì cả.
Tôi gượng dậy, phủi quần áo, nhặt cặp để lại vào giỏ xe, khuỷu tay chảy chút máu... Cũng thử nhìn xem nhỏ đấy là ai. Thật bất ngờ, nhỏ này tôi, không quen...
- Làm quen đi, làm quen đi. - Tiếng học sinh khác đi ngang qua, gần như tất cả học sinh gần trường đang nhìn tôi và nhỏ, cứ như đang xem một bộ phim ngôn tình lãng mạn, và cảnh tiếng theo là tôi nhào đến kiss không khoang nhượng vậy. Tội nỗi quá.
Tôi chẳng tỏ thái độ gì, thoáng nhìn cô nàng xem có thật sự lành lặn, rồi an tâm vòng vào con đường về nhà của mình, chẳng cần biết những ai đang nhìn mình phía sau... "Làm quen gì chứ, vớ vẩn".
Cô nàng đấy cũng thật dễ thương đấy chứ...
Về nhà, thấy vụ tai nạn vừa rồi thật đáng sợ, cái ống quần mài trên mặt đường, rách một khoảng, vậy là mất luôn một cái quần tán gái, cả đoạn đầu gối và khuỷu tay bị chầy ra non, đau kinh người... Cũng tự im lặng băng bó cho mình, chả dám mở miệng nói với bố mẹ...
Nhiều khi nghĩ, vụ tai nạn đấy cũng thật bình thường, vậy mà, sau đó vài ngày, tôi đã thấy sự bất bình thường từ nó. Haiz.
------------------
Chiều hôm sau, đến lớp như mọi khi, may là nhớ mang cho thằng Nam quyển vở địa lý. Vừa vào lớp thì được chào đón y như bệnh nhân.
- Ơ, hôm qua tao thấy mày nhào lộn vài vòng trên đường mà, sao hôm nay đã đến lớp rồi? - Thằng Chính Lên tiếng đá tôi một vố khá là xoáy.
- Mày nhìn nhầm rồi, tao thấy nó bị con nhỏ nào đá bay lê lết trên mặt đường cơ. - Giờ là thằng Kiều quay sang chen vào.
- Chúng mày xàm vừa vừa thôi chứ, thấy nó bị con gái tông xe mà còn đùa được, cơ mà mày yếu đuối quá cơ, K à? - Giờ thêm cả thằng Huân.
Tôi chả buồn nói, chúng nó là ba thằng đại diện phát ngôn của lớp rồi, nói ra chỉ sợ mình lại bị chúng nó vùi xuống, gượng dậy không nổi.
Cất cặp rồi nằm úp mặt xuống bàn ngủ, ba thằng kia thì cũng im luôn, chắc bộ mặt đang xị xị kiểu khinh khỉnh tôi gì đấy. Một lát thì thằng Nam tới.
- Vở đây? - Tôi quăng cho nó vở địa rồi nằm ngủ tiếp.
- Ờ, mà hôm qua mày đi thế nào mà ngã ra đường đấy, nhỏ kia xinh vãi mày ạ? có số chưa? có được bồi thường không? - Nam hớn hở nhìn tôi, mắt long lanh dã man.
- Một là để tao ngủ, hai là thằng ngồi cạnh tao thành gấu trúc. - Tôi tỉnh bơ nói.
- Ớ, em thôi đây, anh nóng vậy.
- Để tao ngủ.
Lát, trống đánh vào lớp, lại một lần nữa.
- Hôm qua hình như cô thấy K bị ngã ở đường à? - Cô Sử lên tiếng sau khi cả lớp đứng lên chào cô.
- À, dạ, chắc cô nhầm ai rồi - Tôi gãi đầu cười trừ.
- Vậy à? Cô tưởng đứa em gái cô lại làm em ngã ra đường như vậy?
Tôi thể hiện bộ mặt "What the...." còn cả lớp thì cười ồ lên.
- Ra là em cô sử mày ơi. - Thằng Nam huých tay tôi.
- Tao biết rồi, mà kệ mẹ nó, tao đéo quan tâm đâu.
- Bày đặt giả vờ.
Thế là đầu tôi ngoài suy nghĩ rằng, mọi thứ trong cuộc sống đều bình thường, giờ đây đã thay đổi, cứ như chuyện tôi bị ngã ra đường, là cả thế giới biết vậy.
Hết tiết, ra căn tin ăn gì đó, do lúc trưa đi học vội quá trưa nhét được bát cơm nào vào bụng. Lết thân làm cái bánh mỳ xúc xíc nóng hổi.
Thời tiết hôm ấy thật lạnh. Cầm cái bánh mỳ trên tay mà bụng tôi lại réo lên, khẽ khàng thôi, nhưng đủ để tôi cảm nhận. Kiếm một chỗ nào đó ngồi ăn trong khu khá rộng thuộc cantin.
- Chào. - Một con nhỏ cốc vào đầu tôi, rồi đi ngang qua luôn, tôi ú ớ chẳng kịp phản ứng gì, trước một đứa lạ hoắc như vậy? Thật tính đang có sự nhầm lẫm gì đây.
Cứ đờ đẫn nhìn theo bóng dáng đấy, khuất dần vào đám học sinh xô bồ nơi sân trường, tôi mới chợt nhớ đến công việc vĩ đại của mình. ĂN ĐÃ.
Vào lớp, trở lại làm một đứa ít nói, lại gúc mặt xuống bàn. Hình như ở cái lớp này, chẳng ai để ý đến sự có mặt của tôi lắm, tôi nghĩ vậy.
- Dậy, tao bảo - Thằng Nam kéo tôi thẳng người.
- Nói?
- Nãy có đứa vào lớp tìm mày?
- Đùa, bớt đùa đi, tao vả đấy?
- Thật, nhưng là con trai.
- Mẹ mày, chán ăn cơm à, tao cho mày hết rụng hết răng nhé! - Tôi vờ hùng hổ vì nghĩ thằng bạn đùa.
- Chậc, thật mà mày. Nhưng mày không có nên tao chả biết gì hơn, chắc ra chơi chút nữa, nó quay lại đấy.
- Ờ, rồi xem, không có ai thì mày sẵn bông băng thuốc tím cho mình đi.
- ẤY...
Và, chẳng có đứa nào tìm tôi hết, đến lúc tan học chỉ kịp đá đôi mắt hình viên đạn với thằng Nam thì nó đã tẩu vi thượng sách mất rồi. Tôi khá bực mình đấy.
"Ngày hôm nay thật không bình thường" Tôi lại suy nghĩ, khi dắt xe dời khỏi cổng trường, ngang qua nơi hôm qua tai nạn, lại có chút gì đó hụt hẫng kỳ lạ.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)